Pages

Wednesday, January 18, 2017

Nếu tưởng niệm, xin gọi đúng tên các anh là những "chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa".

 Tối hôm qua có một bạn trao đổi riêng qua tin nhắn với tôi, bày tỏ dự định sẽ tưởng niệm các chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa 43 năm về trước. Bạn ấy còn nói rằng, vì chưa vượt được qua sự sợ hãi nên sẽ không tham gia các cuộc tưởng niệm do các hội/nhóm dân sự độc lập kêu gọi, mà làm theo cách riêng của mình.

Bạn ấy nói về ý định sẽ viết khẩu hiệu rồi treo tại một địa điểm nào đó thích hợp để người đi đường có thể đọc được, như một cách mang sự thật đến với người dân. Hoặc thả hoa đăng, thắp nến rồi chụp hình đưa lên mạng.
Sau đó, người bạn này có chuyển cho tôi xem hình chụp khẩu hiệu mà bạn ấy tự tay viết: “Tưởng niệm các tử sĩ hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974”. Tôi hỏi, sao không nêu đích danh những người hy sinh ngày ấy là các chiến sĩ VNCH, mà phải ghi chung chung là “tử sĩ”?
Người bạn giải thích rằng, chỉ cần ghi như thế người dân cũng tự hiểu là đang nói đến ai. Hơn nữa, bạn này không muốn bị rắc rối với bốn chữ “Việt Nam Cộng Hòa” nếu không may bị nhà cầm quyền phát hiện.

Saturday, December 24, 2016

Giáng Sinh mơ "người cày có ruộng"


Theo Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống thiên tai, mưa lũ hai tháng qua làm 111 người chết và mất tích, 121 người bị thương; hơn 300.000 ngôi nhà bị ngập, hư hại. Tổng thiệt hại ước tính trên 8.500 tỷ đồng. Còn nếu tính từ đầu năm đến trung tuần tháng 12/2016, thiên tai đã làm 235 người chết và mất tích, ước tính về kinh phí trên 37.650 tỷ đồng (tương đương 1,7 tỷ USD).


Nhiều ý kiến cho rằng con số thiệt hại, nhất là về người, còn có thể hơn thế. Cứ tạm lấy số liệu của Ban chỉ đạo TƯ là "chuẩn" đi, thì chẳng lẽ, những con số kinh hoàng kia ngoài ý nghĩa thống kê khô khan, không gợn chút xót xa hay rúng động nào từ những kẻ có trách nhiệm trực tiếp và cao nhất ư?

Saturday, December 10, 2016

Giữa những ám ảnh của chia lìa chúng tôi đi tìm lẽ sống


Hồi nhỏ, cứ nửa ngày đi học, nửa ngày nghỉ còn lại, hai anh em tôi thường phụ mẹ đẩy xe than đi bán khắp nơi kiếm sống. Thực ra thì mẹ tôi không bắt anh em tôi phải làm thế, nhưng vì thương mẹ nên tình nguyện đi theo. Chiếc xe cải tiến mẹ tôi kéo đằng trước, có thêm anh em tôi đẩy phía sau thì mẹ sẽ đỡ mệt hơn. Chỉ nghĩ đơn giản thế thôi nên ngày nào anh em tôi cũng đi.


Tôi mãi mãi không bao giờ quên cảnh anh trai tôi, lớn hơn tôi 3 tuổi, ngồi trên càng xe chơi trò bập bênh, rồi lấy than bôi lên mặt tôi lúc ba mẹ con dừng chân ngồi nghỉ. Tôi khóc, đưa tay quệt nước mắt làm khuôn mặt càng lem luốc, giống như một thằng hề. Mẹ tôi phải lấy than bôi lên mặt anh trai tôi “trả thù”, tôi mới chịu nín. Và để anh đỡ giận, mẹ tôi cũng lấy than tự quẹt lên mặt mình, như thể ba mẹ con đang diễn hài. Anh em tôi thích lắm, nhìn mẹ cười khúc khích.

Tuesday, November 29, 2016

Vì chúng bây là Dân thường Việt Nam!


 Quốc tang tại xứ CHXHCNVN trong vòng tay cai trị của đảng CSVN là gì? Xin trích định nghĩa trong Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:

 “Quốc tang tại Việt Nam là nghi thức tang lễ cao nhất ở Việt Nam, được hiểu là cả nước để tang. Nghi lễ quốc tang là đặc biệt được quy định trong văn bản pháp lý của nhà nước. Hiện nay, Nghị định số 105/2012/NĐ-CP ngày 17/12/2012 của Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam quy định tổ chức lễ tang cán bộ công viên chức và một số văn bản nhà nước khác có quy định về quốc tang. Ngoài ra, Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có chủ trương "Đồng ý tổ chức lễ quốc tang trong trường hợp thiên tai, thảm họa đặc biệt nghiêm trọng gây thiệt hại lớn tính mạng, của cải của nhân dân. Chính phủ ban hành văn bản quy định cụ thể về các trường hợp này" [1].”



Wednesday, November 16, 2016

Tuesday, November 15, 2016

Tin buồn: Ông Lê Hồng Hà, nguyên chánh văn phòng Bộ Công An qua đời.


Ông Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng Bộ Công an, một người đấu tranh Dân chủ nổi tiếng vừa qua đời lúc 12 giờ 46 phút ngày 15/11/2016 tại nhà riêng số 62 phố Ngô Quyền, Hà Nội, thọ 90 tuổi.

Người báo tin cho tôi là em trai ông Lê Hồng Hà, -ông Lê Tiến, nguyên Giám đốc Trung tâm Thông tin Thương mại- Bộ Ngoại thương (nay là Bộ Công thương).


Lễ tang ông Lê Hồng Hà sẽ được cử hành ngày 18/11/2016 tại Nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng, số 5 Trần Thánh Tông. 


Lễ nhập quan: Lúc 11 giờ ngày 18/11/2016.

Lễ viếng: Từ 12h 30 đến 13h 30 phút ngày 18/11/2016.

Lễ truy điệu: 13 h 30 phút ngày 18/11/2016.

Sau Lễ truy điệu sẽ là Lễ hỏa táng tại Đài hóa thân Hoàn Vũ, Văn Điển, Hà Nội cùng ngày 18/11/2016.

Ngày 19/11/2016, gia đình sẽ đưa tro cốt ông Lê Hồng Hà về an nghỉ tại nghĩa trang quê nhà ở xã Phú Vinh, huyện Sóc Sơn, Hà Nội. (1)


Ông Lê Hồng Hà

Khoảng hai năm trước, ông Lê Hồng Hà phải nhập viện sau một cú ngã vì bị trượt chân. Sau khi ra viện, bất chấp tình trạng sức khỏe suy kiệt, ông vẫn tiếp tục làm việc, giữ các mối liên hệ với bạn bè và bàn luận về những vấn đề liên quan tâm đến vận mệnh đất nước. Một năm trở lại đây, ông bị rơi vào tình trạng mất trí nhớ.



Friday, October 14, 2016

Đôi nét về Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh qua nét vẽ của Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sinh ngày 18/7/1979 tại Nha Trang trong một gia đình Công Giáo gốc miền Bắc. Năm 1953, ông ngoại Quỳnh là Nguyễn Minh Sơn đưa cả gia đình di cư vào Nam. Có một chi tiết đặc biệt mà ít người biết đến, Quỳnh là hậu duệ của vị Thánh tử đạo Anrê Phú Yên. Thánh Anrê được xem là một trong những vị quan thầy của Giáo lý viên và giới trẻ Công giáo thế giới. Ông được phong Chân Phước ngày 5 tháng 3 năm 2000 bởi Giáo hoàng Gioan Phaolô II. Hiện gia phả dòng họ còn được lưu giữ tại nhà thờ Quy Nhơn.


Tuesday, October 11, 2016

Thư cho Nấm



Sài Gòn ngày 11 tháng 10 năm 2016.
Nấm yêu thương!

Bác sẽ không xưng là bác Nấm như mọi hôm nữa dù đó là tên thân mật được bố mẹ bác đặt cho khi còn nhỏ. Bác xưng là “bác Nghiên” để các cô chú khác khỏi phải cằn nhằn “Nấm bác, Nấm cháu nghe rắc rối quá”. Rồi lại cười hai bác cháu mình.


Nấm thương! Cháu có biết hôm nay là ngày gì không? Là ngày mà 5 năm trước Liên Hợp Quốc chọn làm “Ngày Quốc tế của Trẻ em gái”. Có nghĩa là Nấm của bác cũng thuộc về tất cả những bé gái trên thế giới này mà người lớn có trách nhiệm phải bảo vệ, chăm sóc và che chở.


Nhưng Nấm của bác lại sinh ra tại một đất nước mà ngay cả quyền căn bản nhất là quyền được sống, thậm chí quyền được an táng sau khi chết còn không được tôn trọng. Hơn thế, Nấm lại được sinh ra bởi một người mẹ dám đứng lên chống lại bất công và dấn thân cho công lý, sự thật. Cho nên, Nấm phải trở thành một đứa trẻ đặc biệt ngoài ý muốn.


Sunday, October 02, 2016

Cởi áo tháo chạy



Nhiều tên công an, bộ đội đã cởi bỏ sắc phục, rời bỏ hàng ngũ trong hoảng hốt khi những người biểu tình bao vây trụ sở Formosa Hà Tĩnh sáng nay 2/10/2016.

Có thể nói đây là hình ảnh chưa từng có trong lịch sử đàn áp của công an, bộ đội-lực lượng cốt cán và trực tiếp bảo vệ chế độ cộng sản. Cuộc biểu tình của người dân (đa số là giáo dân) trước đại bản doanh của Formosa Hà Tĩnh sáng ngày 2/10/2016 chắc chắn đi vào lịch sử.

Thursday, September 29, 2016

Rong ruổi với nỗi buồn.

Hôm qua, tôi được một người khách “đặc biệt” tới thăm. Gọi là khách đặc biệt vì Mỹ Lệ từng ở chung buồng giam với tôi hồi còn trong Trại 5 Thanh Hóa. Mỹ Lệ, cũng chính là nhân vật được nhắc đến trong truyện ngắn “Mẹ con thằng Khoai Tây” tôi viết hơn một năm trước.


Gặp bạn tù để biết cuộc sống bây giờ của nhau và ôn lại những kỷ niệm xưa kia rồi buồn vui lẫn lộn. Trong tù, Mỹ Lệ là một trong số ít người dám vượt qua sự sợ hãi để kết bạn với một đứa “phản động” như tôi. Hồi ấy, Lệ gọi tôi bằng “cụ” và xưng “chắt”. Cứ đùa nhau mãi thành quen miệng. Nhớ lại lần đầu tiên Lệ gọi cho tôi lúc cô nàng mới về, cũng cụ cụ, chắt chắt rồi cả hai cùng nói liến thoắng, oang oang trong điện thoại. Hồn nhiên đến lạ.


Monday, September 05, 2016

Khai giảng năm nay, ai không được đến trường?

Năm lên sáu tuổi, mẹ dẫn tôi đi xin học. Ông hiệu trưởng trường đó chê tôi bé, không nhận. Tôi lại tha thẩn chơi ở nhà một năm. Năm sau, đến lượt bố tôi đưa con đi. Vẫn ông hiệu trưởng ấy, vẫn Ban Giám hiệu ấy chê tôi “còi”, không nhận. Bố tôi đưa giấy khai sinh cho họ xem. Ông ta chê tên tôi xấu và phán: 

- Chắc là khai man tuổi. Tôi nhìn nó bé thế này, cùng lắm là năm tuổi, chứ bẩy tuổi gì mà bé như cái kẹo mút dở.

Bị vu vạ là “khai man” tuổi cho con, bố tôi tức lắm:

- Giấy trắng mực đen có đóng dấu nhà nước đàng hoàng mà ông vẫn nói khai man.

Rồi bố tôi ấm ức bỏ về. 

Hôm sau, mẹ tôi cùng mấy cô hàng xóm mang giấy khai sinh và hồ sơ xin học đến trường. Giấy trắng mực đen, dấu đỏ của nhà nước họ không tin. Họ tin mấy người hàng xóm làm chứng cho cái sự bẩy tuổi của tôi.

- Nếu thầy không nhận thì cháu nó thất học. Năm ngoái tôi đã đến xin một lần rồi. Cháu nó đi học năm nay là thiệt mất một năm. Mẹ tôi nài nỉ.”.

Đấy là câu chuyện đi học của tôi, đã được kể trong bài viết “Chút Kỷ Niệm Nhân Ngày Giỗ Bố” cách đây gần hai năm.


Saturday, August 27, 2016

Hãy cứ tàn phá đi, khi còn có thể


Nhìn những bức hình bọn trẻ miền Trung nheo nhóc này, tôi lại nhớ đến lũ trẻ trong tù. Nhớ thằng Khoai Tây, thằng Phê, con Bống, thằng Luân, thằng Bin... Nhớ cả những đứa còn đỏ hon hỏn nằm chen chúc với mẹ trong buồng giam mà tôi chưa kịp hỏi tên.


Có những điều rất khác giữa những đứa trong tù và những đứa ở ngoài, tất nhiên rồi. Nhưng, chúng có một thứ chung, chung lắm: tương lai. Cái thứ tương lai mà nghe nhắc đến bố mẹ chúng rùng mình và người đời thì ái ngại. Còn lũ chúng, chưa đủ lớn để biết đau, biết khổ, để thấy cái thăm thẳm của đời người trước mặt.

Monday, August 22, 2016

Món quà nhỏ cho ngày sinh nhật



(Phạm Thanh Nghiên)

Tôi thường bắt đầu một ngày làm việc của mình bằng thói quen đọc Dân Làm Báo. Màn hình máy tính hiển thị bài viết không đề tên tác giả, tôi mới sực nhớ ra: hôm nay Dân Làm Báo tròn 6 tuổi.

Sunday, August 21, 2016

Hà Nội, hình ảnh đẹp trên đường phố


Nếu như hình ảnh khí thế hào hùng của hàng vạn con người xuống đường tuần hành bảo vệ môi trường đã mang lại cho tôi cảm xúc vui sướng đến trào nước mắt, thì hình ảnh của những con người trong lẻ loi, cô đơn, lặng lẽ giữa đường phố với tấm biểu ngữ trên tay luôn khiến tôi biết ơn, cảm phục, pha một chút ngậm ngùi. Bởi vì dù là mấy chục ngàn người, hay chỉ một vài người đi chăng nữa, thì những con người ấy đều đang nỗ lực làm phần việc của mình. Và mang trong trái tim mình cùng một ước vọng chung cho cả một dân tộc.

Tuesday, August 16, 2016

Gửi cho Duy một tấm lòng

 
             
 Chúng ta đấu tranh để loại bỏ điều 88 BLHS nhưng có những người bị bắt giam theo điều 88 đang bị chúng ta dần lãng quên - Tôn Nữ Khiêm Cung.
Người “đang bị chúng ta dần lãng quên” mà cô gái trẻ Tôn Nữ Khiêm Cung nhắc đến là Nguyễn Hữu Quốc Duy, một thanh niên Khánh Hòa đang bị giam giữ trong tù hơn 9 tháng nay.

Wednesday, August 10, 2016

Luật gì thì luật, phải chừa tao ra.


Nhìn tấm hình đoàn xe sang trọng và siêu sang trọng rầm rộ, hoành tráng của ông Nguyễn Xuân Phúc hồn nhiên và ngang nhiên diễu hành trên phố cổ Hội An - nơi cấm xe cộ qua lại - khiến tôi liên tưởng đến đội ngũ diễu hành thời Cách mạng văn hóa long trời lở đất bên xứ Tàu được nhà văn Dư Hoa miêu tả. Xin trích nguyên văn một đoạn:

Tuesday, August 09, 2016

Đêm đầu tiên ở buồng biệt giam

                  
Không phải người tù nào cũng nếm trải mùi biệt giam trong một căn buồng rộng chưa đầy 6 mét vuông với sáu lỗ nhòm (to bằng quả trứng chim cút) để nhìn ra khoảng sân và bức tường trước mặt - thế giới của người tù. Và cũng không phải mọi buồng biệt giam đều có khoảng sân để người tù có cơ hội được giải phóng tầm mắt. Nhiều buồng biệt giam mà bên ngoài cánh cửa là một bức tường kín, chừa ra một lối đi hẹp tối tăm, ẩm mốc và hôi hám như một đường cống ngầm. Đấy là nơi ở đầu tiên của tôi trong những tháng bị biệt giam. Sau vài tuần, tôi được chuyển sang buồng có khoảng sân trước mặt. 


Sự trừng trị của nhà cầm quyền đối với những người khát khao tự do đôi khi lại là một cơ hội để khám phá bản thân, không chỉ qua khả năng chịu đựng đói rét, bệnh tật mà là bản lĩnh đối mặt với nỗi cô đơn tinh thần. Biệt giam, thực sự là một môi trường tinh thần đủ mọi cung bậc của cùng cực tĩnh lặng, cùng cực sự xáo trộn dữ dội trong tâm trí mà chỉ có thể trải nghiệm giữa chốn ngục tù, nhất là mỗi khi đêm về.

Tuesday, August 02, 2016

Thủ thỉ với thím Ngân

Mấy hôm trước, cộng đồng mạng xôn xao, bàn tán về phát ngôn sấm sét của thím Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch quốc hội cái gọi là Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Thím phán: “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình”.